Chương 4: Hành trình đến Echovale — lục địa bị lãng quên và đầy bug
Chương 4: Hành trình đến Echovale — lục địa bị lãng quên và đầy bug
Đoàn thám hiểm của chúng tôi gồm ba người. Một Keeper mới toanh mặc hoodie cũ, một Blade Dancer A-Rank có kinh nghiệm chiến đấu 190 năm và mặt mũi khó chịu, và một Demon Lord từng muốn hủy diệt thế giới nhưng giờ chỉ muốn tìm lại tình cũ. Và một con ngựa. Một con ngựa duy nhất — vì tôi không biết cưỡi.
"Thằng Keeper 28 tuổi không biết cưỡi ngựa?" Elara khoanh tay, đứng cạnh con ngựa nâu cao lớn, liếc nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt khinh bỉ đến mức có thể nướng chín một con boss.
"Tôi 28 tuổi biết code, biết debug, biết deploy." Tôi giơ hai bàn tay lên, lật đi lật lại. "Cưỡi ngựa không có trong JD."
"JD?" Cô ấy nhướn mày, một bên tai nhọn khẽ động đậy.
"Job Description."
"Không biết là không biết." Cô ấy thở dài, một tiếng thở dài đầy cam chịu như thể tôi vừa thú nhận mình không biết dùng kiếm. Cô ấy vỗ nhẹ lên yên ngựa. "Lên ngựa. Ngồi sau tao."
Tôi trèo lên lưng ngựa một cách vụng về — mất hai lần vì lần đầu trượt chân suýt ngã — và ngồi sau Elara. Cô ấy tỏa ra một mùi hương nhẹ — da thuộc và gỗ thông, pha lẫn một chút mồ hôi của một chiến binh. Morgoth cưỡi con ngựa đen — tên là Bóng Đêm — chạy song song bên cạnh. Hắn ngồi trên yên một cách uy nghiêm, khác hẳn vẻ lúng túng của tôi.
"Giữ chặt." Elara nói, giọng cảnh cáo.
"Giữ chặt ở đâu?" Tôi nhìn quanh, không có dây cương nào ở phía tôi.
"Thắt lưng tao."
Tôi ngại ngùng vòng hai tay qua eo cô ấy. Lớp áo giáp da cứng cáp dưới ngón tay tôi, nhưng vẫn còn chút ấm áp của cơ thể bên trong. Nhịp tim tôi bất giác đập nhanh hơn một chút.
"Bám chắc vào. Chạy nhanh lắm." Giọng cô ấy vẫn đều, nhưng có một chút thích thú thoáng qua.
"Bao nhanh?"
"MAP-CRASH nhanh."
"Cái quái gì thế —"
Con ngựa lao vọt. Gió tạt vào mặt tôi như một bức tường vô hình. Tôi vô thức siết chặt vòng tay quanh eo Elara, cảm thấy cơ bắp cô ấy căng lên khi điều khiển con vật. Cảnh vật hai bên đường tan biến thành những vệt màu mờ ảo.
Ba giờ sau, chúng tôi đến biên giới Echovale — lục địa thứ 7, nơi bị lãng quên, nơi bug sinh sôi và System không dám đặt chân đến.
Dấu hiệu đầu tiên: biển báo. Gỗ cũ mục, chữ khắc nguệch ngoạc, như thể người viết đã quá mệt mỏi để khắc đẹp.
CHÀO MỪNG ĐẾN ECHOVALE Nơi không có luật lệ Nơi bug là tính năng Nơi NPC có thể đột nhiên biến thành Dragonborn
Phía dưới có dòng chữ nhỏ hơn, nguệch ngoạc bằng một tay khác:
"Cảnh báo: Các entity lỗi có thể xuất hiện. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì. Đặc biệt là mấy cái cây màu tím."
Tôi nhìn quanh. Cây nào cũng màu tím. Một màu tím kỳ lạ — không phải tím của hoa oải hương, mà là tím của một thứ đã bị nhiễm độc, những đường gân trên lá phát sáng yếu ớt như mạch máu của một sinh vật đang hấp hối.
"Đây là chỗ nào vậy?" tôi hỏi, nhảy xuống ngựa — lần này đáp đất tương đối vững.
"Echovale." Elara vuốt lại tóc, cất giọng như một hướng dẫn viên du lịch đang dẫn khách vào vùng nguy hiểm. "Lục địa bị System bỏ rơi. 200 năm trước, một trận bug làm hỏng toàn bộ vùng này — entity bị duplicate, thời tiết không theo quy luật, NPC mất trí nhớ."
"Và không ai sửa?" Tôi nhặt một viên đá dưới chân — nó có hình khối lập phương hoàn hảo, như thể ai đó đã chạy một lệnh spawn sai.
"Keeper cuối cùng bỏ việc 342 năm trước." Cô ấy lắc đầu. "Trước đó cũng không ai sửa."
"Tại sao?" Tôi ném viên đá đi — nó vẽ một đường parabol và biến mất trong một bụi cây màu tím, không phát ra âm thanh chạm đất.
Elara ngập ngừng, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt. "Vì nơi này có một entity — thứ mà Keeper nào cũng sợ. Tụi tao gọi nó là: Coder's Nightmare."
Tôi rùng mình mà không hiểu tại sao. Có một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng tôi, như thể cái tên đó đã kích hoạt một thứ gì đó sâu trong tiềm thức — một nỗi sợ bẩm sinh của tất cả lập trình viên trước những dòng legacy code không ai dám động vào.
Chúng tôi tiến sâu vào Echovale, và cảnh tượng ngày càng kỳ lạ. Một con rồng bay ngang bầu trời — nhưng bay ngược, đuôi phía trước, đầu phía sau, hai cánh đập theo một nhịp sai hoàn toàn về mặt vật lý. Một NPC đứng giữa đường, lặp đi lặp lại: "Chào mừng đến với... Chào mừng đến với... Chào mừng đến với..." như một cái đĩa than bị kẹt kim, miệng mở ra rồi khép lại, mắt trắng dã không chớp. Một cái cây mọc đầy mắt — và mỗi con mắt nhìn về một hướng khác nhau, theo dõi chúng tôi từ mọi góc độ. Dưới suối, cá bơi trên không, còn chim thì bơi dưới nước, cánh vỗ yếu ớt trong dòng nước lững lờ.
"Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?" tôi hỏi, không giấu được sự sửng sốt.
"Entity bị swap coordinate." Morgoth lên tiếng, giọng hiểu biết đến mức ngạc nhiên. Hắn bước tới, tay chỉ vào đàn cá đang bay trên không. "Cá với chim bị trộn axis. Rồng bị rotate 180 độ. NPC thì script loop không break."
Tôi nhìn hắn, chớp mắt. "Nghe như... memory corruption."
"Đúng. Chính xác." Hắn gật đầu, không một chút do dự.
Tôi dừng lại, mở console trên tay. Màn hình xanh lam sáng lên trong lòng bàn tay tôi, và tôi gõ lệnh:
> entity check --zone "Echovale"
Kết quả xuất hiện, từng chữ một:
⚠ ZONE STATUS: CORRUPTED
⚠ Corruption Level: 73.4%
⚠ Entities affected: 472,389
⚠ Estimated time to fix: KHÔNG THỂ TÍNH — cần admin trực tiếp.
Gợi ý: Tìm đến trung tâm corruption và xóa entity lỗi.
"Trung tâm corruption ở đâu?" Tôi nhìn lên.
Elara chỉ về phía trước. Tôi nhìn theo hướng tay cô ấy. Một tòa tháp đen — cao vút, xoắn ốc như một cái khoan khổng lồ đâm thẳng xuống lòng đất, phát ra thứ ánh sáng tím kỳ lạ — cứ như thể bản thân tòa tháp đang phát ra một tín hiệu cấp cứu.
"Forbidden Library." Giọng Elara khác hẳn — nhẹ hơn, gần như run nhẹ.
"Thư viện Cấm? Nơi chị mày ở?"
"Phải."
Cảm giác lạnh lại chạy dọc xương sống tôi. "Và cả nơi entity lỗi tập trung?"
"Cũng phải." Cô ấy nhìn tôi, mắt xanh không chớp.
"Chị mày sống trong ổ bug?"
Một nụ cười nhẹ — lẫn lộn giữa sự bất lực và tình yêu thương — thoáng qua trên môi Elara. "Chị tao là Archivist. Nàng thích sách hơn người."
Morgoth thì thầm bên cạnh, giọng như gió thoảng qua kẽ đá: "Vẫn vậy... 300 năm không thay đổi."
Chúng tôi đến cổng Thư viện Cấm. Một cánh cửa gỗ khổng lồ, cao đến năm mét, chạm khắc đầy ký tự cổ — những vòng tròn đồng tâm giao thoa với nhau thành những hình học phức tạp, như một bảng mạch điện tử được khắc bằng tay. Trên cửa có một tấm biển đồng, đã ố xanh vì thời gian:
FORBIDDEN LIBRARY Chứa kiến thức cấm Và sách Rất nhiều sách
Luật lệ: 1. Không mang đồ ăn vào. 2. Không nói chuyện ồn. 3. Không hỏi về chuyện cũ. 4. Nhất là chuyện tình cảm.
Đọc đến điều 4, Morgoth hơi cúi mặt — một cái cúi đầu nhẹ, nhưng đủ để tôi thấy. Không khí xung quanh hắn bỗng trở nên nặng hơn, như thể điều 4 kia đã chạm vào một vết thương chưa lành sau 300 năm.
"Chị mày vẫn để biển đó à?" hắn hỏi Elara, giọng gần như thì thầm.
"Tao không biết." Elara lắc đầu, mắt nhìn xuống đất. "200 năm rồi."
Tôi gõ cửa — ba tiếng gõ dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Một con quạ từ đâu bay lên, cất tiếng kêu khàn khàn rồi vụt biến mất sau tán cây tím. Không ai trả lời. Tôi gõ lần nữa — mạnh hơn, lần này tiếng gõ như một hồi trống ngắn. Vẫn im lặng. Cánh cửa không hề nhúc nhích.
"Mở console." Elara nói, giọng thực dụng.
Tôi mở console:
> msg entity#4215678 "Chào. Có khách."
Mười giây trôi qua — dài như mười phút trong không gian yên tĩnh đến khó chịu của khu rừng tím. Rồi hồi âm:
[Sylvara]: Không nhận khách.
[Sylvara]: Đặc biệt là mấy thằng đàn ông.
[Sylvara]: Và nhất là mấy thằng đàn ông đi cùng Demon Lord.
[Sylvara]: Tao biết mày ở ngoài đó, Morgoth.
Morgoth đỏ mặt — một màu đỏ hiếm hoi lan từ cổ lên má của một Demon Lord 500 năm tuổi.
"Chị mày biết hết hả?" tôi hỏi Elara, không giấu được sự kinh ngạc.
"Chị tao biết mọi thứ." Cô ấy nhún vai. "Archivist mà."
Tôi gõ lại, cố gắng dùng giọng điệu tử tế nhất mà một Keeper có thể dùng khi đang chat với một Archivist 300 năm tuổi:
[Keeper#13]: Chị ơi, em là Keeper mới.
[Keeper#13]: Bọn em đến fix bug Echovale.
[Keeper#13]: Và anh Morgoth chỉ muốn gặp lại chị thôi.
[Keeper#13]: Ổng có làm thơ mới. Hay lắm.
Hai mươi giây trôi qua. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực, tiếng gió thổi qua những tán cây tím, và tiếng Morgoth thở — những hơi thở ngắn, nông, như hồi hộp. Rồi:
[Sylvara]: ...
[Sylvara]: Thơ gì?
Tôi quay sang Morgoth, huých nhẹ vào tay hắn. "Đọc đi."
Morgoth hắng giọng, đứng thẳng người — hai vai mở rộng, đầu ngẩng cao — và đọc to trước cánh cửa thư viện, giọng trầm ấm vang vọng trong khu rừng yên tĩnh:
"300 năm — dài như một dòng code không debug / Nàng đi — để lại stack trace trong tim / Ta cố tìm nàng trong từng dòng log / Nhưng chỉ thấy: variable 'love' = nil."
Cánh cửa mở hé — từ từ, cót két, như một con mắt đang mở ra sau giấc ngủ dài. Một khuôn mặt phụ nữ xuất hiện từ khe cửa — giống Elara đến kỳ lạ nhưng già hơn, tóc trắng nhiều hơn, mắt sâu hơn, những nếp nhăn nơi khóe mắt kể những câu chuyện dài hơn. Cô ấy — Sylvara — hé mắt nhìn ra, rồi dừng lại ở Morgoth.
"...Variable 'love' = nil?"
"Ừ." Morgoth gật đầu, một cái gật nhẹ nhàng, gần như sợ sệt. "Tự nhiên thấy hợp."
Cánh cửa mở rộng — không chậm, không ngập ngừng. Một làn gió ấm từ bên trong tràn ra, mang theo mùi giấy cũ và sáp nến.
"Vào đi."
Thư viện Cấm bên trong rộng hơn bên ngoài gấp mười lần — một không gian kỳ diệu mà mọi Keeper trước đây có lẽ đều đã từng mở to mắt kinh ngạc. Kệ sách cao đến tận trần nhà, nơi những chùm nến ma thuật lơ lửng tỏa ánh sáng vàng ấm áp. Sách bay lơ lửng giữa không trung, một vài cuốn tự động lật trang như thể đang đọc cho chính mình. Một con mèo ba mắt cuộn tròn trên bàn, đuôi quấn quanh thân, ngủ say. Và giữa phòng — đứng khoanh tay, dáng người thẳng tắp như một cây bút chì — là Sylvara Windrunner.
"Chào mừng đến thư viện của ta." Chị ấy nhìn tôi từ đầu đến chân — đôi mắt sắc như lưỡi dao mổ, xoáy thẳng vào tâm hồn một lập trình viên mới đến. "Mày là Keeper mới?"
"Dạ."
Một nụ cười — khó đoán — thoáng qua môi chị ấy. "À. Tao xin lỗi vì cái console không có 'man'."
Tôi giật mình. "Chị biết chuyện đó hả?"
"Tao là Archivist. Tao biết hết lỗi của thế giới này." Mắt chị ấy lướt qua, dừng lại ở Morgoth — và giọng chị ấy đột nhiên mềm đi, như thể vừa chạm vào một ký ức ngọt ngào. "Kể cả mấy lỗi cũ."
"Chào em." Giọng Morgoth — nhẹ hơn tôi từng nghe. Nhẹ đến mức tan biến trong không khí như một hơi thở.
"Chào anh." Sylvara đáp, cũng nhẹ không kém.
Không khí giữa họ — nặng trĩu, dày đặc, như một tấm thảm đã được trải từ 300 năm trước và chưa từng được giặt. Cả hai nhìn nhau, và trong ánh mắt đó có một thế giới — chiến tranh, chia ly, những bài thơ dở, những đêm dài cô đơn.
Elara đứng giữa hai người, tay chống nạnh, cắt ngang không khí đầy cảm xúc bằng chất giọng thực tế của đời thường: "OK, chị, em, anh, chúng ta có thể giải quyết chuyện tình cảm sau không? Echovale đang chết dần."
Sylvara chớp mắt — như vừa nhớ ra mình là ai — và lấy lại giọng Archivist: "Phải. Các ngươi đến đây vì bug?"
"Phải." Tôi gật đầu. "Trung tâm corruption. Ở ngay thư viện này, đúng không?"
"Đúng. Dưới hầm." Sylvara chỉ xuống sàn nhà, nơi những tấm gỗ lát sàn đã cũ kỹ phủ đầy bụi. "Có một entity lỗi — Coder's Nightmare — đang ăn dần dữ liệu của Echovale."
"Nó là gì?" Tôi nghiêng đầu, chuẩn bị tinh thần cho câu trả lời.
"Một đoạn code cũ. Một script tự nhân bản. Được viết bởi Keeper thứ 3." Sylvara mở một cuốn sách trên bàn — bìa da đen, các trang đã ố vàng. "Ông ấy gọi nó là 'ultimate optimization script'."
"Có vẻ không ổn rồi." Tôi nhăn mặt.
"Đúng. Nó tối ưu hóa bằng cách... xóa entity." Đôi mắt Sylvara nhìn thẳng vào tôi. "Xóa hẳn. Không log. Không backup. Xóa sạch."
Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng tôi một lần nữa. "Tại sao không ai xóa nó?"
"Vì nó tự bảo vệ. Ai vào hầm — system sẽ khóa quyền Keeper. Mày sẽ chỉ còn là một thằng developer với terminal." Chị ấy đóng cuốn sách lại, một tiếng bốp khô khốc vang lên trong thư viện yên tĩnh.
Tôi nuốt nước bọt — cảm nhận cổ họng mình khô khốc. "Không quyền admin?"
"Không."
"Chỉ code tay?"
"Chỉ code tay."
"Trong một thế giới mà code là thật?"
"Phải."
Không ai nói gì. Cả bốn người đứng trong thư viện rộng lớn, giữa những kệ sách đầy kiến thức và một con mèo ba mắt đang ngủ ngon lành. Rồi tôi cười — không phải nụ cười tự tin, mà là nụ cười của một lập trình viên đã từng mò code không comment lúc 3 giờ sáng, đã từng fix production bug bằng tay, đã từng sống sót qua những đêm deploy kinh hoàng nhất.
"OK. Tao làm được."
"Cái quái gì?" Elara nhìn tôi, mắt mở to.
"Tao là backend engineer 10 năm, Elara à." Tôi quay sang cô ấy, vỗ nhẹ lên console trên tay. "Trước khi có admin panel, tụi tao dùng VIM và command line."
Tôi quay sang Sylvara — Archivist đang nhìn tôi với đôi mắt sắc bén, đánh giá. "Đưa tao xuống hầm."
Cô ấy nhìn tôi một lúc — có lẽ là để kiểm tra xem tôi nói thật hay chỉ đang tỏ ra dũng cảm trước mặt người lạ. Rồi cô ấy gật đầu. "Theo tao."
🌟 Notes cuối chương
| Item | Chi tiết |
|---|---|
| Địa điểm mới | Echovale — lục địa corruption 73.4% |
| NPC mới | Sylvara Windrunner — Archivist, chị Elara, tình cũ Morgoth |
| Plot point | Coder's Nightmare — entity lỗi dưới hầm Thư viện Cấm |
| Thử thách | Xuống hầm → mất quyền admin → code tay |
| Nhân vật | Morgoth + Sylvara tái ngộ sau 300 năm |
Chương 5: Legacy Code Nightmare — đối mặt với Coder's Nightmare