Chương 21: Ngày đầu tiên không có bug
Chương 21: Ngày đầu tiên không có bug
Buổi sáng đầu tiên sau khi The Drifter biến mất, tôi thức dậy lúc 6 giờ 47 phút — theo thói quen của một backend engineer từng on-call suốt mười năm. Nhưng lần này, không có console ù ù bên cạnh giường, không có cảnh báo đỏ nhấp nháy trên màn hình, không có server sắp crash. Chỉ có ánh nắng sớm len qua khe rèm, vẽ một đường vàng ấm áp trên sàn gỗ, và tiếng chim hót lảnh lót từ đâu đó bên ngoài — một âm thanh mà tôi nhận ra mình chưa bao giờ thực sự nghe thấy trước đây, vì tôi luôn quá bận với tiếng console.
Tôi ngồi dậy, dụi mắt, nhìn ra cửa sổ Admin Tower. Bình minh trên Aetheris trải rộng trước mắt tôi như một bức tranh sơn dầu sống động — bầu trời trong xanh, không một đám mây đen, không một corruption rỉ rả, không một bug critical. Những mái nhà ngói đỏ lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, khói bếp bắt đầu bay lên từ những ống khói nhỏ, và xa xa, một đàn chim bay ngang qua tháp trung tâm, cánh của chúng vỗ nhẹ trong không trung. Tôi nhận ra mình chưa bao giờ thực sự nhìn ngắm nó — tôi luôn quá bận với console, với log, với những con số đỏ trên màn hình.
Tôi mở console theo phản xạ, những ngón tay gõ lệnh trước khi tôi kịp nghĩ, như một bản năng đã ăn sâu vào máu:
> system status
SERVER HEALTH: 97% — XUẤT SẮC
BACKUP: ✅ — TỰ ĐỘNG HÀNG NGÀY
BUG CÒN LẠI: 473 (đa số là cosmetic)
ENTITY CẦN PHỤC HỒI: 0
ADMIN: KEEPER #13 — ONLINE
473 bug cosmetic. Lông gà vỏ tỏi. Tôi nhìn con số, mỉm cười — lần đầu tiên, dòng chữ "bug" không đi kèm với "critical" hay "emergency". Tôi ngồi im một lúc lâu, cảm nhận sự yên tĩnh — một thứ yên tĩnh mà tôi chưa từng có từ khi chết và tái sinh ở thế giới này. Nó không phải là sự im lặng đáng sợ của một server sắp crash, mà là sự yên bình của một hệ thống đang chạy ổn định.
Cảm giác này thật kỳ lạ. Sau ba volume, hai mươi chương, bao nhiêu biến cố từ existential crisis của Demon Lord đến corruption lây lan đến The Drifter — lần đầu tiên tôi không có gì để làm. Không có lỗi để sửa, không có server để cứu, không có linh hồn nào cần giải thoát. Tôi chỉ là một người đàn ông ngồi trên giường vào buổi sáng, không có deadline dí sau gáy, không có cảnh báo từ hệ thống, không có gì ngoài ánh nắng và tiếng chim.
Tôi xuống nhà bếp, nơi Bot đang pha cà phê — tiếng nước sôi ục ục và mùi thơm đậm đà lan tỏa khắp căn phòng, hòa lẫn với mùi gỗ ấm và mùi bánh mì nướng từ đâu đó xa xa. Bot đứng bên bếp, thân máy kim loại xám bóng loáng dưới ánh đèn, một tay cầm ấm phin, tay kia chỉnh lửa với sự chính xác của một cỗ máy đã làm việc này hàng trăm năm.
"Chào Keeper #13," Bot nói, giọng đều đều nhưng có chút ấm áp mà tôi chưa từng để ý trước đây. Có lẽ tôi chưa bao giờ dành đủ thời gian để nhận ra.
"Chào Bot."
"Keeper có kế hoạch gì hôm nay?"
Tôi nhận ly cà phê từ Bot — hơi nóng bốc lên, mùi thơm xộc vào mũi, một cảm giác quen thuộc đến an toàn. Tôi nhìn ly cà phê, nhìn Bot, nhìn căn bếp quen thuộc, và tôi nhận ra rằng mình chưa bao giờ thực sự ở đây — trong khoảnh khắc này. "Không biết."
Bot nhìn tôi. Nếu robot có thể nhướn mày, chắc nó đang nhướn — đèn LED trên trán nó nhấp nháy một lần, dấu hiệu của sự xử lý bất thường. "Đây là lần đầu tiên Keeper #13 nói 'không biết' mà không phải về một lỗi hệ thống."
"Ừ. Kỳ lạ ha."
"Rất." Bot đặt ấm phin xuống, xoay người đối diện với tôi. "Tôi đã ghi nhận 47 lần Keeper #13 nói 'không biết'. 46 lần trước đều liên quan đến lỗi hệ thống. Lần này là lần đầu tiên không có lỗi."
"Bot à, mày có biết mày hài hước không?" tôi hỏi, nhấp một ngụm cà phê — đắng, đậm, hoàn hảo.
"Có. Tôi được lập trình để có khiếu hài hước khô. Nhưng đa số mọi người không nhận ra." Bot nghiêng đầu, như thể đang suy nghĩ. "Keeper #13 là người đầu tiên nhận ra."
Tôi cười, định nói thêm gì đó thì chuông cửa reo. Tiếng chuông lanh lảnh, gấp gáp — kiểu chuông của một người không có kiên nhẫn đợi lâu, kiểu chuông mà tôi đã học cách nhận ra sau ba tháng.
Elara đứng ở cửa, mặc thường phục — không giáp da, không kiếm bên hông — chỉ là một chiếc áo khoác nhẹ màu xám và quần da đơn giản. Không có vũ khí, không có giáp, cô ấy trông như một người bình thường — nếu một High Elf 247 tuổi với đôi tai nhọn và mái tóc bạch kim có thể trông bình thường. Tóc cô ấy buộc cao, để lộ đôi tai nhọn đặc trưng của dòng máu Elf, và trong ánh nắng sớm, cô ấy gần như phát sáng.
"Đi," cô ấy nói, không giải thích thêm, như thể đó là lẽ hiển nhiên.
"Đi đâu?"
"Chợ." Elara khoanh tay, nhìn tôi với vẻ mặt "đừng có cãi" — một vẻ mặt mà tôi đã học cách nhận ra sau ba tháng, và cũng học cách không bao giờ thắng nổi. "Mày sống ở thế giới này ba tháng, chưa một lần ra chợ. Thậm chí mày chưa rời khỏi Aetheris trừ mấy lần đi cứu thế giới."
"Tôi có việc," tôi nói, nhưng giọng đã yếu — tôi biết mình không có việc gì cả.
"Giờ hết việc rồi." Cô ấy nhướn một bên mày, thách thức tôi phản đối.
Tôi nhìn Elara, nhìn Bot đang đứng sau lưng tôi trong bếp với vẻ mặt (nếu có thể gọi là vẻ mặt) khuyến khích, nhìn ly cà phê còn nóng trên tay. Tôi không có lý do gì để từ chối. Và đó là điều đáng sợ nhất — tôi không có lý do. "Mấy giờ?"
Elara mỉm cười hài lòng — một nụ cười hiếm hoi làm sáng cả khuôn mặt cô ấy. "Tám giờ. Chợ đông nhất."
"Đợi tao thay đồ."
Tôi mặc áo hoodie xám — bộ đồ duy nhất tôi có, thứ đã theo tôi từ thế giới thật sang thế giới này, qua bao nhiêu biến cố — và đi theo Elara ra chợ Aetheris. Lần đầu tiên tôi thực sự nhìn thấy thành phố, không phải qua cửa sổ Admin Tower từ trên cao, mà là giữa lòng nó, giữa dòng người đông đúc.
Những dãy phố lát đá trải dài trước mắt tôi, mỗi viên đá đều bóng loáng sau hàng trăm năm người qua kẻ lại, ánh nắng phản chiếu trên bề mặt đá ẩm tạo thành những tia sáng nhỏ lấp lánh. Những quầy hàng đầy màu sắc — vải đỏ, vàng, xanh dương — xếp dọc hai bên đường, mỗi quầy bán một thứ khác nhau: trái cây lạ mắt mà tôi chưa từng thấy, bánh mì nướng thơm phức tỏa khói trắng, vũ khí sáng loáng, sách cổ bìa da. Tiếng người bán rao ồn ào, hòa lẫn với tiếng cười nói của đám đông, tiếng leng keng của tiền xu, tiếng gọi nhau í ới từ những quầy hàng xa.
Một đứa trẻ Elf chạy qua, cười vang, suýt đâm vào tôi. Mái tóc vàng óng của nó tung bay trong gió, và tiếng cười của nó trong trẻo đến lạ. Elara nắm tay tôi kéo sang một bên, vừa kịp tránh một xe hàng đẩy ngang — tay cô ấy ấm, và tôi nhận ra đây là lần đầu tiên cô ấy chạm vào tôi không phải trong một trận chiến.
Tôi dừng lại, đứng giữa dòng người đông đúc, cảm nhận nhịp sống của thành phố chảy quanh mình. "Có gì sao?" Elara quay lại, thấy tôi đứng im.
"Không có gì. Chỉ là lần đầu tiên tao thấy nó."
"Thấy cái gì?"
"Thế giới. Không phải qua console." Tôi nhìn quanh, từng chi tiết nhỏ — một người bán hàng đang mặc cả với khách, những ngón tay linh hoạt của anh ta đếm tiền; một con mèo đen nằm phơi nắng trên mái hiên, đuôi ve vẩy nhẹ; một cặp đôi trẻ đang cười đùa bên quầy hoa, tay trong tay. "Trong console, tất cả chỉ là dữ liệu. Dân số: 47 triệu. Entity: 4.3 triệu. Nhưng ở đây — từng người là một câu chuyện. Từng tiếng cười là một dòng code không thể ghi lại."
Elara nhìn tôi một lúc, và trong mắt cô ấy, tôi thấy một sự hiểu biết mà tôi chưa từng thấy trước đây. Rồi cô ấy mỉm cười — một nụ cười hiếm hoi, không mỉa mai, không châm chọc, chỉ đơn giản là ấm áp. "Ừ. Đẹp ha?"
"Ừ," tôi nói, và tôi thực sự nghĩ vậy.
Chúng tôi đi dạo cả buổi sáng. Elara mua một cái áo choàng mới — cái cũ rách quá sau bao nhiêu trận chiến — bằng da màu nâu sẫm, viền lông trắng, mềm mại và ấm áp. Tôi mua một túi cà phê, loại xịn, từ một thương nhân lục địa phía Nam — một người đàn ông cao gầy, da ngăm đen, với nụ cười dễ chịu — người đảm bảo với tôi rằng đây là "cà phê ngon nhất từ Soulheart Valley, được trồng trên sườn núi lửa, hứng sương mù mỗi sáng."
Tôi cũng gặp dân làng — những người mà trước đây tôi chỉ thấy qua console log. Một ông già Dwarf bán bánh mì, râu trắng dài đến ngực, mùi bột mì và men bám đầy trên tạp dề, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi: "Có phải cậu là Keeper mới không?"
Tôi ngập ngừng. "Phải."
Ông ấy cười — nụ cười nhăn nheo, ấm áp như ổ bánh mì mới ra lò. "Cảm ơn. Từ ngày cậu đến, server đỡ lag hẳn. Trước đây mỗi lần đông khách, orders của ta cứ bị treo — giờ chạy mượt như dầu."
Tôi không biết nên cười hay khóc. "Cảm ơn bác."
Elara cười khúc khích bên cạnh — một âm thanh nhẹ nhàng, dễ chịu. "Mày nổi tiếng rồi đấy."
"Không phải lỗi của tao."
Buổi tối, tôi ngồi trên ban công Admin Tower. Một ly cà phê trên tay — cà phê Soulheart Valley, nóng hổi, thơm lừng — một bầu trời đầy sao trước mặt. Những vì sao ở thế giới này sáng đến lạ thường, không bị ô nhiễm ánh sáng của một thành phố hiện đại che khuất. Chúng lấp lánh như những viên kim cương đen trên nền nhung đen, và tôi có thể thấy cả dải Ngân Hà vắt ngang bầu trời — một dải sáng mờ ảo, kỳ diệu.
Console yên lặng bên cạnh. Không một cảnh báo. Không một thông báo. Không một Bug. Tôi đã quen với sự yên lặng của nó? Hay tôi đang học cách quên nó đi?
Tôi nhận ra mình chưa bao giờ thực sự ngồi yên như thế này. Trong thế giới thật, tôi luôn chạy — chạy theo deadline, chạy theo bug, chạy theo những cuộc họp vô nghĩa. Ở đây, tôi cũng chạy — chạy theo corruption, chạy theo The Drifter, chạy theo những âm mưu của Keeper #12. Luôn luôn chạy.
Nhưng bây giờ, tôi ngồi yên. Và lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không chỉ là Keeper — một chức danh, một trách nhiệm, một dòng trong system log. Tôi là một người sống ở thế giới này. Một người có bạn, có nhà, có một ly cà phê nóng và một bầu trời đầy sao trước mặt. Một người không cần chạy nữa.
"Không tệ," tôi nói với chính mình, nhấp một ngụm cà phê.
Bên dưới, thành phố Aetheris vẫn sáng đèn, cuộc sống vẫn tiếp diễn — những con người đang ăn tối, đang cười đùa, đang yêu thương, đang sống — không cần một Keeper phải gõ lệnh để nó vận hành. Và tôi nhận ra — có lẽ đó là thành công lớn nhất của tôi.
Tôi là quản trị viên của một thế giới không cần quản trị.
Và điều đó thật tuyệt vời.
[Còn tiếp — Chương 22: Chuyến phiêu lưu đầu tiên]