Chương 13: Cuộc chiến với Corrupted Entity

📅 2026-06-16

Chương 13: Cuộc chiến với Corrupted Entity


Chúng tôi không có thời gian để suy nghĩ.

Bản đồ Foundation vừa hiện ra trên màn hình, và ngay lập tức console của tôi bắt đầu réo liên hồi — một chuỗi âm thanh báo động chói tai như còi báo động trong những ngày deploy thất bại:

⚠️ CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN NĂNG LƯỢNG BẤT THƯỜNG
   NGUỒN: THE FOUNDATION (TẦNG 8)
   HƯỚNG: TÁC ĐỘNG ĐẾN LỤC ĐỊA AETHERIS
   ETA: 23 PHÚT TRƯỚC KHI MẤT KẾT NỐI
   CƯỜNG ĐỘ: NGUY CẤP

23 phút. Không đủ để chạy một cái npm install, nhưng đủ để mọi thứ kết thúc.

"Nó sắp lên đến đây." Tôi nói, giọng trầm nhưng tay đã bắt đầu gõ lệnh. Từng ngón tay nhảy múa trên bàn phím, quen thuộc như hơi thở.

Elara rút kiếm, tiếng thép xé không khí vang lên the thé. "Chuẩn bị gì chưa?"

"Có." Tôi không rời mắt khỏi màn hình. "Tôi sẽ chạy lệnh khóa toàn bộ cổng dịch chuyển. Không cho nó lan ra server khác."

"Rồi sao?" Cô ấy bước tới gần, kiếm trong tay, mắt sắc như dao.

"Rồi — tao với mày xuống dưới đó chặn nó."

Elara nhướn mày, một bên lông mày nhọn hoắt nhướng lên như dấu hỏi. "Chặn? Mày biết cái thứ đó to cỡ nào không?"

"Không." Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy. "Nhưng tao biết — nếu không chặn, nó lên đây, Aetheris sẽ thành Eldoria thứ hai."

Elara nhìn tôi. Một lúc dài, đủ để tôi thấy những suy nghĩ chạy qua đôi mắt xanh đó — cân nhắc, tính toán, cuối cùng là chấp nhận. "Mày có kế hoạch gì không, hay chỉ chạy xuống và gõ lệnh?"

"Tôi có kế hoạch."

"Kế hoạch gì?"

Tôi mỉm cười — một nụ cười mà tôi hy vọng trông tự tin hơn cảm giác thực sự. "Gọi Morgoth."


Cổng dịch chuyển đến Lãnh địa Quỷ mở ra, xé toạc không khí thành một vòng xoáy màu tím đen. Morgoth xuất hiện — trong bộ giáp đen, mắt đỏ rực, vẫn khí thế như lần đầu gặp. Nhưng tay hắn cầm một cuốn sổ, trên bìa viết: "Thơ tình — Tập 2". Giáp đen, mắt đỏ, thơ tình — một sự kết hợp mà chỉ Demon Lord mới có.

"Ngươi gọi ta" — Morgoth đóng cuốn sổ lại, giọng gằn từng chữ — "giữa lúc ta đang viết một bài thơ về hoàng hôn trên vách núi?"

"Có thứ lớn hơn thơ tình sắp lên từ dưới lòng đất."

Morgoth nhíu mày, đôi mắt đỏ lóe lên trong bóng tối của cầu thang. "Ý ngươi là — The Foundation?"

Tôi sững người. Đến cả Elara cũng quay phắt lại nhìn hắn. "Mày biết?"

Morgoth bước vào phòng, tiếng giày thép của hắn nặng nề trên sàn gỗ. "Tất cả Demon Lord đều biết. Nhưng không ai dám nói. Foundation — tầng dưới cùng — nơi chứa thứ mà ngay cả quỷ cũng sợ."

"Hồi xưa sao không nói?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.

"Vì không có Keeper nào hỏi." Morgoth nhìn tôi, ánh mắt đỏ như than hồng. "Và vì — nếu nó im lặng, tốt nhất là đừng đánh thức."

"Nó đang thức rồi." Tôi nói, giọng trầm xuống.

Im lặng hai giây. Morgoth nhìn tôi, rồi nhìn Elara, rồi nhìn console đỏ rực cảnh báo.

"Bao nhiêu phút?" Hắn hỏi.

"21."

Không một lời thừa. Morgoth gập cuốn sổ thơ lại, bỏ vào túi giáp. Bàn tay sắt của hắn nắm chặt thanh kiếm bên hông — Soulrender, thứ vũ khí mà tôi chưa từng thấy hắn dùng. "Dẫn đường."


Chúng tôi — tôi, Elara, Morgoth, và Bot — tập trung trước cánh cổng dẫn xuống Foundation. Cánh cổng đó nằm dưới tầng hầm thứ 3 của Admin Tower, sau một bức tường đá mà tôi tưởng là hết đường.

Tôi đã sống ở đây 2 tuần — và không hề biết cái cổng này tồn tại.

Nó là một cánh cổng đá, đen tuyền, với những đường khắc cổ xưa chạy dọc bề mặt như những mạch máu của một sinh vật sống. Một vòng tròn với 7 điểm sáng — tượng trưng cho 7 server — và một điểm thứ 8 ở trung tâm, lớn hơn, tối hơn. Không khí xung quanh cánh cổng lạnh hơn hẳn phần còn lại của tầng hầm, và mùi đất ẩm trộn lẫn với một thứ mùi kim loại kỳ lạ.

"Tầng 8 — Foundation." Tôi đọc to, giọng tôi vang dội trong không gian tĩnh mịch.

"Tầng 8 — còn gọi là Cốt Lõi (The Core)." Bot bước lên, mắt LED xanh sáng trong bóng tối. "Nơi hệ thống đầu tiên được khởi tạo. Trước khi có Keeper. Trước khi có server."

"Cửa mở được không?" Elara hỏi, tay đã đặt lên chuôi kiếm.

"Có. Một lần."

Tôi quay sang nhìn Bot. "Một lần?"

"Keeper #0 — người duy nhất từng mở nó — đã khóa lại sau khi vào." Giọng Bot đều đều, không cảm xúc. "Chỉ có thể mở từ bên ngoài. Một lần. Sau đó — cửa đóng vĩnh viễn."

Tôi đặt tay lên cửa. Cảm giác lạnh buốt từ bề mặt đá truyền qua lòng bàn tay, một cái lạnh không phải của đá — mà của thứ gì đó sâu hơn, cũ hơn. "Vậy nếu chúng tôi vào — không ra được?"

"Không ra được." Bot nhìn tôi, mắt LED không chớp. "Trừ khi — tìm được lối ra khác."

"Có lối ra khác không?"

Bot im lặng. Một giây. Hai giây. Ba giây.

"Không."

Tôi nhìn Elara. Cô ấy nhìn tôi. Trong mắt cô ấy không có sợ hãi — chỉ có một sự bình tĩnh kỳ lạ, như thể "không có lối ra" là một thông tin quá nhỏ để làm cô ấy dao động.

"Có hối hận không?" Cô ấy hỏi, giọng khàn nhưng nhẹ.

Tôi cười — một nụ cười nửa cay đắng, nửa hài hước. "Làm sysadmin mà không có on-call thì không gọi là sysadmin."

Cô ấy cười. Một nụ cười hiếm hoi, làm sáng bừng khuôn mặt thường ngày lạnh lùng. Rồi cô ấy đặt tay lên cánh cổng — và đẩy.


Bên dưới Foundation không phải bóng tối.

Nó phát sáng.

Một khoảng không gian vô tận — với hàng ngàn sợi tơ ánh sáng chạy theo mọi hướng, như thể ai đó đã bắt toàn bộ lưu lượng mạng internet và biến nó thành một tác phẩm nghệ thuật. Những sợi tơ sáng đó kết nối mọi thứ, chạy dọc trần nhà, xuyên qua tường, tạo thành một mạng nhện khổng lồ.

Và ở trung tâm — một khối cầu đen, lớn hơn tòa nhà 10 tầng, đang đập. Từng nhịp, chậm rãi, nặng nề — như trái tim của cả cluster. Mỗi nhịp, những sợi tơ sáng lại rung lên, và một luồng ánh sáng xanh chạy dọc theo chúng, như máu chảy trong tĩnh mạch.

Đó là Keeper #0 — người bảo vệ Foundation.

Nhưng nó đang mất kiểm soát.

Từ bề mặt khối cầu, những xúc tu dữ liệu đen bắn ra — quất vào các sợi tơ sáng — làm chúng chuyển sang màu đen rồi vỡ vụn hàng loạt. Mỗi sợi tơ đứt, tôi nghe thấy một tiếng thét trong đầu — không phải âm thanh, mà là một cảm giác mất mát, như thể một phần của thế giới vừa bị xóa sổ.

"Chết tiệt — nó đang cắt kết nối giữa các server!" Tôi mở console, nhưng màn hình chỉ hiện một dòng: NO SIGNAL.

"Console không hoạt động!"

"Tất nhiên." Morgoth cởi áo giáp ngoài, thả nó xuống nền đá với một tiếng rầm nặng nề. "Dưới này — không có lệnh. Chỉ có... chiến đấu."

Hắn rút Soulrender — một thanh kiếm đen tuyền, với những đường khắc cổ xưa chạy dọc lưỡi kiếm, phát ra một thứ ánh sáng đỏ yếu ớt như mạch nham thạch ngầm. Thanh kiếm tỏa ra một hơi lạnh khiến không khí xung quanh nó ngưng tụ thành sương trắng.

"Thanh kiếm này" — Morgoth nắm chặt chuôi — "được rèn từ linh hồn của 100 con quỷ. Ta chưa từng dùng nó từ khi trở thành Demon Lord."

Hắn nhìn lưỡi kiếm, ánh mắt đỏ rực phản chiếu trên mặt thép đen. "Hôm nay, ta dùng."


Cuộc chiến bắt đầu.

Morgoth lao vào khối cầu — Soulrender chém một đường xé toạc không khí — nhưng thay vì xé toạch bề mặt, thanh kiếm bị hút vào. Cảm giác như ai đó vừa cắm một thanh kiếm vào một đầm lầy năng lượng đen đặc quánh.

Khối cầu gầm lên — không phải bằng âm thanh từ không khí, mà là một tiếng thét dữ liệu đau đớn đâm thẳng vào não tôi, như hàng triệu entity cùng lúc la hét trong đầu tôi. Cảm giác như ai đó đang dùng búa tạ đập vào hộp sọ tôi từ bên trong.

Tôi quỵ xuống, hai tay ôm đầu. Cảm giác nôn nao dâng lên từ dạ dày.

Elara cũng vậy — cô ấy gập người, kiếm cắm xuống đất làm điểm tựa, mặt tái nhợt.

Morgoth đứng vững — nhưng mũi hắn chảy máu. Một dòng máu đen chảy từ lỗ mũi xuống môi, nhưng hắn không rời mắt khỏi khối cầu. "Đừng để âm thanh đó chạm vào tâm trí ngươi! Nghĩ về thứ gì đó vững chắc!"

Nghĩ về thứ gì đó vững chắc...

Tôi nhắm mắt. Nghĩ về console. Về dòng lệnh. Về cảm giác khi gõ một câu query hoàn hảo — khi mọi thứ chạy đúng, khi không có bug, khi server xanh như bầu trời mùa hè.

SELECT * FROM reality WHERE stable = TRUE

Tôi mở mắt. Âm thanh vẫn còn — nhưng nhẹ hơn, như thể nó đã lùi ra xa một chút. Tôi nhìn khối cầu — vết chém của Morgoth đang lành lại, những thớ thịt đen liền nhau với tốc độ khủng khiếp.

"Nó hồi phục! Nhanh quá!" Elara la lên, đứng dậy, kiếm đã rút.

"Phải đánh liên tục — không cho nó kịp hồi!" Morgoth lao vào lần nữa.

Elara và Morgoth lao vào — đánh từng đợt — mỗi lần một vết thương mới, nhưng vết cũ cũng kịp lành. Họ không thể thắng. Chỉ có thể cầm cự.

Tôi ngồi thụp xuống nền đá lạnh. Console không có sóng trong Foundation. Nhưng tôi — với skill [System Administrator] — có thể cảm nhận được dữ liệu. Cảm nhận được dòng chảy. Mạng lưới tơ sáng.

Tôi nhắm mắt, tập trung. Cảm nhận từng sợi tơ, từng luồng dữ liệu, từng xung nhịp của khối cầu đen. Và tôi nhận ra:

Khối cầu đen không phải kẻ thù.

Nó là cái neo.

Nó giữ Foundation cố định — để không bị sụp đổ. Nếu nó bị phá hủy hoàn toàn — Foundation sụp — và 7 server sẽ mất kết nối, trôi dạt trong không gian dữ liệu vô tận.

"Morgoth! Elara! DỪNG LẠI!" Tôi hét to hết sức.

Họ dừng lại — thở hổn hển. Mồ hôi và máu trộn lẫn trên mặt Morgoth. Elara thì đang thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán dù không khí dưới này lạnh như trong tủ đông.

"Sao?!" Morgoth quay sang tôi, mắt đỏ rực.

"Đây không phải kẻ thù." Tôi chỉ vào khối cầu, cố gắng nói nhanh. "Đây là cái neo — giữ cho cluster không sập."

"Cái gì?!" Elara nhìn tôi như thể tôi vừa nói tiếng alien.

"Nó không cố phá hủy — nó đang THỞ. Nó là cơ chế an toàn cuối cùng." Tôi nhìn khối cầu — nhịp đập chậm dần. "Nếu nó chết — tất cả sập. Vết thương mày chém — làm nó yếu đi. Và nếu yếu — nó không thể giữ Foundation."

Morgoth nhìn tôi. Rồi nhìn khối cầu. Rồi nhìn thanh kiếm dính đầy năng lượng đen trong tay. Hắn thở dài — một tiếng thở dài của một người vừa suýt gây ra tận thế. "Vậy — ta vừa suýt làm sập cả cluster?"

"Ừ."

"..."

"..."

"Lần sau bảo tao trước."


Chúng tôi ngồi trong Foundation — giữa mạng lưới tơ sáng — để cho khối cầu hồi phục. Không khí vẫn lạnh, nhưng ít ra không còn cảm giác như sắp tận thế. Những sợi tơ xung quanh chúng tôi nhấp nháy chậm rãi, như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ.

"Nó cần bao lâu?" Elara hỏi, ngồi dựa vào một khối dữ liệu đặc. Cô ấy đã rút một miếng vải từ túi áo giáp và đang lau kiếm.

"Vài tiếng. Có thể 1 ngày."

"Vậy chúng ta mắc kẹt ở đây?"

"Có vẻ vậy."

Morgoth ngồi dựa vào một bức tường không phải tường — mà là một khối dữ liệu đặc, phát ra thứ ánh sáng xanh yếu ớt, phản chiếu trên bộ giáp đen của hắn. Hắn nhìn lên trần — hoặc thứ trông như trần — và lắc đầu. "Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ xuống đây."

"Không ai nghĩ vậy."

Im lặng bao trùm. Chúng tôi ngồi đó, giữa lòng cluster, bên cạnh một khối cầu khổng lồ đang hồi phục. Tôi có thể nghe thấy tiếng của dòng dữ liệu chảy qua những sợi tơ — một âm thanh vo ve nhẹ, như tiếng của một server room yên tĩnh.

Rồi Elara lên tiếng, giọng cô ấy vang lên giữa không gian tĩnh mịch: "Vậy — Keeper #13. Sau tất cả — mày định làm gì?"

Tôi nhìn lên — hàng ngàn sợi tơ sáng, kết nối muôn nẻo, như một bức tranh khảm khổng lồ vẽ nên toàn bộ thế giới. "Trước hết — sống sót. Sau đó — tìm cách sửa cái neo này. Rồi — lên đó — đối mặt với thứ đã gây ra tất cả."

"Thứ dưới Foundation?"

"Thứ mà Keeper #0 đã tạo ra, và Keeper #6 đã đi tìm."

Im lặng một lúc.

"Nghe có vẻ là một kế hoạch tồi." Elara nói, lau lưỡi kiếm lần cuối.

"Nó là kế hoạch duy nhất."


Sau 14 tiếng — khối cầu hồi phục. Nhịp đập trở lại bình thường, những sợi tơ sáng đã kết nối lại. Cổng Foundation mở lại — từ bên trong.

Chúng tôi bước ra ngoài — mệt mỏi, bẩn thỉu, quần áo đầy bụi dữ liệu — nhưng còn sống. Và console của tôi, đã có sóng trở lại, đổ chuông ngay lập tức:

📩 47 TIN NHẮN CHƯA ĐỌC
📩 12 CẢNH BÁO HỆ THỐNG
📩 1 TIN NHẮN TỪ LUMINA

TIN NHẮN LUMINA:
"Keeper #13 — tôi đã nói chuyện với Keeper #0.
Nó nói: 'HÃY NÓI VỚI KEEPER #13 — 
CHÌA KHÓA NẰM Ở NƠI ĐẦU TIÊN.
NƠI MỌI THỨ BẮT ĐẦU.'

Tôi không hiểu — nhưng Keeper #0 nói xong thì biến mất.
Server bên kia — Aethera — bắt đầu ổn định.

Tôi sẽ ở lại đây một thời gian.
— Lumina."

Tôi đọc tin nhắn. "Chìa khóa nằm ở nơi đầu tiên. Nơi mọi thứ bắt đầu."

Nơi đầu tiên... Tôi nhìn lên — qua cửa sổ Admin Tower. Nhìn ra thành phố Aetheris đang dần hiện ra trong ánh bình minh. Không phải.

Chỗ đầu tiên... Tôi nhìn quanh phòng. Nhìn cái bàn. Nhìn console. Nhìn chiếc ghế cũ.

phòng console. Chỗ tôi tỉnh dậy 2 tuần trước.

"Bot — kiểm tra lịch sử lần đầu tiên console được bật."

Bot xử lý một giây. Mắt LED nhấp nháy. "Console được bật — bởi Keeper #13 — 14 ngày trước. Nhưng log hệ thống ghi nhận một lần truy cập trước đó — 342 năm trước — bởi Keeper #12. Trong lần truy cập đó, một file đã được tạo."

Tim tôi đập nhanh. "File gì?"

"File tên: ./.secret/welcome.txt"

Tôi chưa bao giờ thấy file đó. Tôi gõ:

> cat ./.secret/welcome.txt

Kết quả:

Chào mừng đến với công việc, Keeper #13.

Nếu mày đọc được dòng này — mày đã sống sót sau Foundation.
Và mày xứng đáng biết sự thật.

Tao — Keeper #12 — không bị xóa vì bug.
Tao bị xóa vì tao biết quá nhiều.

Và tao đã giấu thứ quan trọng nhất ở đây — 
trong file welcome.txt — nơi không ai ngờ.

Nơi đầu tiên. Nơi mọi thứ bắt đầu.

Dưới sàn gỗ mục — cạnh chân bàn — nhấc tấm ván lên.
Bên dưới — có một nút.
Nút đó — RESET.

Không phải reset server. Mà là reset KEEPER #0.

Keeper #0 là một AI — sống trong Foundation.
Keeper #12 nghĩ nó đã tạo ra cluster — và muốn thoát ra.
Nhưng sự thật thì khác.

Keeper #13 sẽ tự quyết định.

Làm đi, Keeper #13.
Mày là hy vọng cuối cùng.

— Keeper #12, những dòng cuối cùng.

Tôi quỳ xuống. Ngón tay tôi mò mẫm dưới sàn gỗ mục cạnh chân bàn — một cảm giác mát lạnh chạm vào đầu ngón tay. Tôi nhấc tấm ván lên.

Một cái nút — nhỏ — màu đỏ — như nút nguồn trên máy tính cũ thời Windows 95.

Tôi nhìn cái nút. Cảm giác như nó đang nhìn lại tôi.

"Bao nhiêu Keeper đã ngồi đây, ngay trên nó — mà không ai biết?" Tôi thì thầm.

Tôi đưa tay ra.

Morgoth nắm tay tôi lại — bàn tay sắt lạnh của hắn giữ chặt cổ tay tôi. Hắn nhìn tôi, đôi mắt đỏ rực không còn sát khí, mà là sự quan tâm thực sự. "Chắc không?"

"Không." Tôi thành thật.

"Vẫn làm?"

"Phải."

Tôi ấn nút.


[Còn tiếp — Chương 14: Lời hứa của Keeper — Finale Volume 2]