Chương 10: Lục địa bị lãng quên — Eldoria

📅 2026-06-16

Chương 10: Lục địa bị lãng quên — Eldoria


Tôi không dùng script của Faye ngay. 30 giây — và một cú click nhầm có thể làm sập cả cluster. Tôi đã học được bài học từ lần kill lucky_harem_protocol.rb. Lần này, tôi cần chuẩn bị.

"Bot," tôi quay sang nó, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn gỗ, "có lục địa nào trên Elysium bị lãng quên không?"

"Có." Bot trả lời ngay lập tức, không do dự — giọng đều đều, chính xác, như một database người. "Lục địa thứ 8 — Eldoria. Một lục địa ẩn — đã bị xóa khỏi bản đồ chính thức. Bị ngắt kết nối khỏi mạng lưới dịch chuyển từ 200 năm trước."

"Sao lại bị ngắt?" Tôi dừng gõ, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của Bot.

"Lệnh từ Keeper #8. Sau một sự cố."

"Sự cố gì?"

Bot nhìn tôi — nếu robot có thể do dự, thì đó là lúc nó do dự. Đôi mắt xanh của nó nhấp nháy hai lần, nhanh hơn bình thường. "Eldoria từng là lục địa giàu nhất Elysium. Công nghệ tiên tiến nhất. Ma thuật mạnh nhất. Và rồi — một ngày — tất cả ngừng hoạt động. Dân cư biến mất. Tín hiệu mất. Keeper #8 ra lệnh cô lập toàn bộ lục địa."

"Để nó chết?" Giọng tôi khản đi.

"Để ngăn lây lan."

Tôi im lặng. Cả căn phòng như lạnh hơn vài độ.

"Lây lan cái gì?" Tôi hỏi, dù tôi đã biết câu trả lời.

"Cái mà Keeper #8 gọi là Entity Corruption."

Tôi nhìn màn hình restore — 34%. Trong nền, Bot vẫn đang chạy lệnh phục hồi, từng dòng entity quay trở lại từ cõi chết. "Bao nhiêu phần trăm entity bị corrupt từ Eldoria?"

"100%."

Một chữ thôi — nhưng nó nặng như cả một tòa tháp đổ sập lên vai tôi.


Tôi quyết định đi. Không phải vì dũng cảm — tôi chưa bao giờ tự nhận mình dũng cảm. Tôi đi vì tôi tò mò. Và vì nếu thực sự có một thế lực đang cố phá tường lửa từ server bên kia, và Eldoria là nơi đầu tiên bị ảnh hưởng — thì tôi cần biết mình đang đối mặt với cái gì.

Elara không hào hứng lắm. Cô ấy đứng dựa vào tường, tay khoanh trước ngực, nhìn tôi với vẻ mặt của một người đã thấy quá nhiều ý tưởng tồi trong đời. "Lục địa chết 200 năm? Nghe có vẻ là một ý tưởng tuyệt vời cho kỳ nghỉ."

"Đi không?"

Một tiếng thở dài. Rồi cô ấy đẩy người ra khỏi tường. "Tao mượn ngựa."

"Không cần." Tôi quay sang Bot. "Bot — có cổng dịch chuyển nào đến Eldoria không?"

"Không. Cổng đã bị khóa." Bot nghiêng đầu, mắt sáng lên. "Nhưng — có một đường dẫn. Dành cho admin."

Tôi nhướn mày. "Cho admin?"

"Lệnh /teleport_admin — chỉ Keeper mới dùng được."

Tôi nhìn Bot. "Và sao mày không nói sớm?"

Bot nhìn tôi. Ánh mắt xanh lam đó, lần đầu tiên, dường như có chút gì đó giống như sự hài hước khô khan của một lập trình viên già. "Keeper #13 không hỏi."


Chúng tôi đứng trong phòng console. Bot gõ lệnh — những ngón tay kim loại di chuyển nhanh và chính xác trên bàn phím — và một cánh cổng xanh lam mở ra giữa căn phòng chật hẹp. Nó lớn hơn bất cứ cánh cổng nào tôi từng thấy ở Aetheris — cao ba mét, rộng hai mét, với những tia sáng xanh điện chạy dọc viền, phát ra tiếng rền nhẹ như một máy phát điện cũ.

"Bên kia là Eldoria." Bot nói, giọng vang lên trên nền âm thanh của cánh cổng. "Tôi sẽ giữ cổng mở trong 24 tiếng. Nếu quá — phải tìm đường khác về."

"Không áp lực." Elara nhún vai, rút thanh kiếm bên hông — ánh thép lóe sáng trong ánh xanh của cánh cổng.

Tôi hít một hơi thật sâu — cảm nhận mùi ozone từ cánh cổng, mùi kim loại nóng, mùi của một thế giới đang chờ đợi.

Rồi tôi bước qua.


Eldoria.

Ngay khi bước qua cánh cổng, tôi cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức. Không khí — nặng, tĩnh, mang mùi ozone và lưu huỳnh, như một cơn giông chưa bao giờ tan. Bầu trời xám xịt — không phải xám của mây mù mà là xám của một thứ đã chết, một bầu trời không còn nhìn thấy mặt trời suốt 200 năm. Mặt đất nứt nẻ dưới chân tôi, những đường nứt sâu hoắm chạy dài vô tận, như thể một trận động đất đã xé toạc từng tấc đất.

Những tòa nhà cao vút — kiến trúc xa lạ, pha trộn giữa ma thuật và công nghệ — giờ chỉ còn là những bộ xương đổ nát. Kính vỡ vụn dưới chân, những mảnh kim loại cong vênh nhô ra từ bê tông nứt nẻ. Một thành phố từng là niềm tự hào của một nền văn minh, giờ chỉ còn là một nghĩa địa của những giấc mơ.

"Nơi này..." Elara nói, giọng cô ấy khác hẳn — không còn mỉa mai, không còn mạnh mẽ — mà là một giọng nói lạc đi giữa sự kính sợ và đau đớn. "Từng rất đẹp."

Cô ấy chưa từng đến Eldoria. Nhưng cô ấy có thể cảm nhận được nó — sự hùng vĩ của quá khứ, sự đau đớn của hiện tại.

Tôi bước vài bước, đá vào một mảnh kính vỡ. Nó xoay trong không khí, lấp lánh một tia sáng yếu ớt trước khi rơi xuống nền đất nứt nẻ. Tôi cúi xuống nhặt lên — trên mảnh kính có in logo của một công ty nào đó, một biểu tượng hình bánh răng lồng vào một ngôi sao. Chữ viết: "Eldoria Tech — Rìa của tương lai."

Một tấm biển quảng cáo đổ sập bên đường, vẫn còn phát sáng yếu ớt — những đường LED cuối cùng còn sống sót sau hai thế kỷ:

╔════════════════════════════════╗
║                                ║
║     ELDORIA — THÀNH PHỐ       ║
║     CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐI TRƯỚC  ║
║          THỜI ĐẠI             ║
║                                ║
╚════════════════════════════════╝
"

"Người đi trước thời đại..." Tôi lẩm bẩm.

Và rồi tôi nghe thấy nó. Một tiếng động — từ xa. Không phải gió. Là tiếng bước chân — nhiều bước chân, đều đều, nặng nề, vọng lên từ những con đường đổ nát.

"Có thứ gì đó đang đến." Elara rút kiếm, hạ thấp trọng tâm, đôi mắt xanh quét qua từng bóng tối giữa các tòa nhà.

Chúng tôi núp sau một bức tường đổ. Lớp bê tông lạnh và ẩm áp vào lưng tôi. Tiếng bước chân gần dần — rồi gần hơn — cho đến khi tôi thấy chúng.

---

Những bóng người.

Nhưng không phải người.

Họ có hình dạng con người — cao, gầy, đúng tỉ lệ — nhưng làn da của họ trong suốt, một màu tím sẫm như mực, với những đường vân sáng chạy dọc cơ thể như những mạch máu phát quang. Mắt họ không có con ngươi — chỉ là hai quả cầu trắng đục phát sáng, nhìn xuyên qua bóng tối. Họ bước đi chậm rãi, đều đặn, như những cỗ máy đã được lập trình — không nhanh, không chậm, mỗi bước chân đều rơi vào cùng một nhịp điệu.

Tôi mở console — chức năng scan — và gõ nhanh:

```bash
> scan_entity --target "ELDORIA" --range 100m

Kết quả:

ENTITY TYPE: CORRUPTED CITIZEN (x47)
STATUS: ACTIVE — HOSTILE
HP: 12,847
LINK: ELDORIA CORRUPTION CORE (x1)

"Corrupted Citizen..." tôi đọc, giọng thì thầm. "HP 12,847? Mấy con này cứng hơn boss ở lục địa chính đấy."

Elara nhìn tôi — trong mắt cô ấy không có sợ hãi, chỉ có sự tập trung của một chiến binh. "47 con — mỗi con 12k HP?"

"Ừ."

Cô ấy mỉm cười — nụ cười của một người đã chờ đợi một trận đánh thực sự suốt 190 năm. "Được. Tao cần tập thể dục."

Cô ấy lao ra trước khi tôi kịp nói gì.


Tôi đã thấy Elara chiến đấu trước đây — khi cô ấy hạ mấy tên cướp ở ven đường Aetheris, hay khi cô ấy tập kiếm trong sân Admin Tower. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô ấy chiến đấu thực sự.

Kiếm của cô ấy — một thanh đơn giản, không ánh sáng, không hiệu ứng ma thuật — vung lên, và tôi thấy một đường cong bạc lóe lên trong không khí xám xịt. Năm corrupted entity gần nhất vỡ vụn — tan thành bụi đen — trong một đường vung duy nhất. Những hạt bụi đen bay lơ lửng trong không khí, rồi từ từ tụ lại, như thể đang cố gắng tái tạo lại hình dạng ban đầu.

"Chúng hồi sinh!" tôi gọi, mắt dán vào console.

"Tao thấy rồi!" Elara lùi lại, kiếm giơ cao, sẵn sàng cho đợt tấn công tiếp theo.

Tôi gõ lệnh:

> entity_info --id <entity_id>
ENTITY: CORRUPTED CITIZEN
ORIGIN: ELDORIA CIVILIAN — HUMAN
STATUS: DECEASED — ANIMATED BY CORRUPTION CORE
REGENERATION: YES — LINKED TO CORE

GIẢI PHÁP: DIỆT CORE ĐỂ NGĂN HỒI SINH.
"

"Elara! Đừng đánh chúng — tìm core! Nó điều khiển tất cả!"

"Core đâu?!" Cô ấy chém một đường ngang, ba entity nữa vỡ vụn — nhưng bụi đen lại bắt đầu tụ lại ngay lập tức.

Tôi quét nhanh:

```bash
> locate_corruption_core
CORE LOCATION: ELDORIA CENTRAL TOWER — TẦNG 47
KHOẢNG CÁCH: 2.3km
"

"Hai cây số rưỡi. Lên tháp trung tâm."

Tôi chỉ về phía trước — nơi một tòa tháp đen cao vút, đâm thẳng lên bầu trời xám như một mũi tên khổng lồ.

Elara nhìn về hướng đó, rồi nhìn lại quãng đường giữa chúng tôi và tòa tháp — một con đường đầy những bóng người tím sẫm. Trên những con phố, trong những ô cửa sổ đổ nát, dưới những mái hiên sập — hàng ngàn bóng người. Hàng ngàn. Bất động. Chờ đợi.

"Mày có biết giữa bọn tao và cái tháp đó là đống gì không?" Elara hỏi, giọng không còn đùa nữa.

Tôi nhìn ra xa. Một thành phố — toàn bộ — đầy những bóng người tím sẫm. Hàng ngàn con. Tất cả đều đứng im, không cử động, như thể chúng biết có người lạ đến, như thể chúng đang chờ một tín hiệu từ core để lao vào chúng tôi.

"Tôi có một ý."

"Mày?" Elara quay lại nhìn tôi, mắt nghi ngờ.

"Tôi là Keeper. Tôi không cần phải chiến đấu bằng kiếm."

Tôi mở console. Gõ một lệnh mà tôi biết là sẽ để lại hậu quả:

```bash
> set global --variable "daylight_multiplier" --value 3
> set global --variable "light_intensity" --value 1000
> apply --region "Eldoria"

Một giây.

Rồi bầu trời xám xịt bỗng chốc sáng rực. Một luồng ánh sáng trắng, chói lòa — không phải mặt trời thật, mà là mock sunlight từ hệ thống — tràn ngập Eldoria. Từng tia sáng gấp ba lần bình thường, mạnh đến nỗi tôi phải nheo mắt, dày đặc đến nỗi những bóng tối dưới các tòa nhà tan biến hết.

Và những corrupted entity — chúng kêu. Một âm thanh chói tai, xé màng nhĩ — như kim loại cào trên kính, như một đàn dơi bị thiêu sống. Cơ thể chúng bốc khói — làn da tím sẫm của chúng trở nên trong suốt dưới ánh sáng, rồi bắt đầu tan chảy, từng giọt đen nhỏ xuống mặt đất nứt nẻ.

"CHẠY!" tôi hét.

Chúng tôi chạy — băng qua những con đường đổ nát, giữa hàng trăm corrupted citizen đang tan rã dưới ánh sáng nhân tạo. Những bóng người tím sẫm vỡ vụn bên cạnh chúng tôi, tiếng kêu của chúng như một bản hợp xướng của sự hủy diệt. Elara chạy trước, mở đường, thanh kiếm trong tay cô ấy không ngừng vung lên để xử lý những entity còn chưa tan hết.

Tôi chạy sau, tay không rời console, mắt nhìn vào thanh tiến trình của lệnh daylight_multiplier — nó chỉ kéo dài ba phút nữa. Đủ để chúng tôi đến tháp trung tâm.


Chúng tôi đến chân tháp trung tâm sau 20 phút chạy — mồ hôi ướt đẫm lưng áo hoodie của tôi, phổi nóng rực vì không khí nặng nề của Eldoria. Một tòa tháp đen — cao vút đến nỗi tôi phải ngửa hẳn cổ mới thấy đỉnh, bề mặt nhẵn thín đến mức phản chiếu bầu trời xám xịt như một tấm gương khổng lồ. Cửa chính — một cánh cửa kim loại cao năm mét — không có tay nắm.

"Không có cửa." Elara nói, thở hổn hển.

"Không phải không có," tôi nói, tay lướt trên bề mặt kim loại lạnh, "là cửa điện tử." Tôi gõ lệnh:

> door_override --tower "CENTRAL" --command "open"

Cánh cửa trượt nhẹ nhàng — không một tiếng động — vào trong tường. Một làn khí lạnh phả ra từ bên trong, mang theo mùi kim loại và ẩm mốc.

Bên trong — tối đến mức tôi không thể thấy bàn tay mình trước mặt. Những ngọn đèn khẩn cấp duy nhất, phát ra thứ ánh sáng đỏ yếu ớt, chỉ đủ để thấy lối vào cầu thang bộ.

Thang máy không hoạt động. Đèn khẩn cấp chỉ đủ để thấy cầu thang.

47 tầng.

Bằng chân.

Elara nhìn tôi — không nói gì — và bắt đầu leo. Tôi theo sau, cố gắng không thở dốc quá to, nhưng sau tầng thứ mười, tôi đã thở như một con chó già. Đùi tôi nóng rực, phổi tôi như bị bóp chặt. Tôi đã không tập thể dục từ khi chết — và kiếp trước tôi cũng không tập.


Đến tầng 47.

Một căn phòng rộng — trần cao 10 mét, những bức tường kính đã vỡ hết, để lộ ra bầu trời xám bên ngoài. Và ở giữa — .

Corruption Core.

Một khối cầu đen — đường kính ba mét — lơ lửng giữa không trung, không cần dây, không cần giá đỡ. Bề mặt nó chuyển động — không ngừng, như hàng ngàn con mắt đang mở ra rồi nhắm lại, như một sinh vật sống đang thở. Những đường vân sáng chạy từ nó ra khỏi phòng, xuyên qua tường, xuống thành phố — những sợi tơ vô hình kết nối nó với mọi corrupted entity ở Eldoria. Nó phát ra một âm thanh trầm — một tiếng ồn nền đều đều, như một trái tim khổng lồ đang đập.

"Tao có cảm giác — đập nó ra là chúng ta sẽ giải quyết được vấn đề." Elara rút kiếm, bước tới.

"Khoan." Tôi giơ tay lên, mắt dán vào khối cầu.

Tôi nhìn kỹ hơn — nheo mắt, tập trung vào bề mặt chuyển động. Và tôi thấy nó. Bên trong — mờ mờ, như một hình bóng qua lớp kính mờ — thấy hình bóng của một người. Một người thật. Mắc kẹt trong lõi.

"Có người bên trong."

Elara nhìn kỹ hơn, bước tới gần — thanh kiếm vẫn giơ cao, nhưng mắt cô ấy đã thay đổi. Mặt cô ấy tái đi dưới ánh sáng đen của khối cầu.

"Chết tiệt..." Cô ấy thì thầm, đôi mắt xanh mở to. "Đó là thị trưởng của Eldoria. Aldric Vane. Tao từng gặp ông ấy hồi còn nhỏ, hồi Eldoria còn sống."

Tôi nhìn lại — cố gắng thấy rõ hơn qua lớp bề mặt đen chuyển động. Một người đàn ông già, râu tóc bạc trắng, mắt mở — nhìn thẳng vào tôi xuyên qua lớp vỏ của core. Khối cầu vẫn đập — từng nhịp, từng nhịp — như một trái tim khổng lồ đang duy trì sự sống cho cả một thành phố chết.

Môi ông ta mấp máy. Không âm thanh nào thoát ra. Nhưng tôi — với skill [System Administrator] — có thể thấy được thông báo:

[ENTITY MESSAGE]
"Giết... tao..."
"
---
**[Còn tiếp — Chương 11: Ứng viên Keeper tập sự]**